Thoughts

[BTB] Làm mọi thứ với tiêu chuẩn cao

Mình cực kỳ tâm đắc với bài chia sẻ này của chị Tường Vy: “Làm mọi thứ với tiêu chuẩn cao”. Tất nhiên là tùy thời điểm mà thứ tự ưu tiên phải thay đổi 1 cách linh động, nhưng mình phải là kẻ nghiêm khắc nhất đối với chính bản thân, với người khác thì nên rộng lượng, du di. Nói luôn luôn dễ, và làm luôn luôn khó. Mình reblog bài viết này để nhắc nhở chính mình: chinh phục bản thân để lấy kinh nghiệm chinh phục những ngọn núi khác.

Tôn Nữ Tường Vy's avatarTon Nu Tuong Vy

Mấy chục năm nay, người ta phàn nàn cách dạy tiếng Anh cho bọn trẻ chỉ đào tạo ra những cỗ máy chỉ biết ngữ pháp và lo cày từ vựng chứ không biết nghe, nói, kiểu “sinh viên tiếng Anh ra trường vẫn không nói được một câu tiếng Anh cho ra hồn”. Và thế là người ta có xu hướng không chú ý đến trau dồi đọc và viết nữa. Nhưng theo tôi, với những ai muốn được nhìn nhận nhiều hơn ở mức nâng cao và nghiêm chỉnh thì không nên đi theo trào lưu đó. Tương tự, với những gì bạn thực sự muốn làm thì đừng làm nửa vời.

Không hiếm khi tôi đọc thấy những email lẽ ra phải nghiêm túc thì lại rất suồng sã kiểu nói, và khi đối mặt với môi trường cần tiếng Anh cho đàng hoàng thì người ta…

View original post 3,315 more words

Standard
Thoughts

Tản mạn về câu like trên Facebook

Mình nhận thấy con người luôn khát khao được đồng cảm.

Facebook và các mạng xã hội khác thỏa mãn phần nào cái khát khao nhân bản ấy.

Ví dụ, người dùng Facebook kéo rê con chuột trên News Feed và bấm like những bức ảnh đánh trúng những trải nghiệm của họ.

Continue reading

Standard
Thoughts

Đi dạy ở mái ấm chùa Diệu Giác

Thứ sáu 10/11/2013

Tối thứ ba vừa rồi là buổi dạy thứ 4 của mình.

Mình dạy một buổi trong tuần, từ 7h tối đến 9h tối. Từ ký túc xá chạy lên chùa Diệu Giác quận 2 vào tầm 6h hơn mất gần 40′. Ngồi mòn mông trên chiếc xe 50 thân yêu, thấy được cái bảng đèn LED của HD Bank là mừng húm, vì chỉ cần qua đường, đi 50m nữa là tới nơi. Gạt chân chống leo xuống xe, lập tức mình bỏ khẩu trang và lôi chai thuốc nhỏ mắt ra. Hầy, lần nào cũng như lần nấy, mắt đỏ ké, tóc rối hết vào nhau sau một hồi tung bay trong gió. Với mình, vuốt tóc không phải một biểu hiện của sự nữ tính hay yểu điệu thục nữ, đó là sự mệt mỏi và hồi hộp, bao nhiêu cọng sẽ rụng đây?!

Continue reading

Standard
Thoughts

Ước mơ

Mình luôn tự hỏi nếu một ngày đẹp trời Humans of New York tình cờ va vào mình trên một con phố đông đúc, và đề nghị phỏng vấn, mình sẽ nói gì? Đề tài thường gặp trên Humans of New York là ước mơ. Vậy chắc họ sẽ hỏi ước mở của bạn là gì.

Continue reading

Standard
Thoughts

Tìm trăng

Hồi lớp Một, mình rất tâm đắc câu thơ: “Em đi trăng theo bước, như muốn cùng đi chơi.” Có thể nói sở thích ngắm trăng của mình bắt nguồn từ câu thơ đó.

Hồi lớp Một mình khá hiếu động, bố mẹ bận buôn bán quán cà phê nên thả rông mình. Continue reading

Standard